Giỏ hàng []
banner top

Cơn mưa và mẹ

Được đăng ngày 15/08/2014 | 13:28

Cơn mưa và mẹ


Mưa to thế này, chắc mẹ lại quanh nhà tìm chỗ dột. Mẹ lại ngồi bên mái hiên nhìn mưa rơi mịt mù nhớ con rồi tính ngày tính tháng.
 
Trời đang nắng, vậy mà loáng cái đã đầy mây. Mây đen ở đâu cứ ùn ùn kéo đến, hết lớp này đến lớp khác. Mây giăng kín cả bầu trời. Trời đóng sầm con mắt. Thế rồi gió. Gió thốc tới từng cơn, gió đu mình trên những cành cây, đập phầm phập vào ô cửa kính. Gió lùa vào tán lá, ngả nghiêng. Những cánh hoa giấy màu xác pháo nhà hàng xóm tả tơi trong gió. Mưa. Mưa bắt đầu từ xa rồi rào rào lại gần. Mưa đồm độp trên mái tôn, đen đét vào ô cửa kính. Mưa bốc hơi nóng từ mặt sân lên. Cái nóng trong nhà vẫn hầm hập. Mưa ào ạt quanh nhà. Không gian trắng xóa một màu.
 
Cơn mưa và mẹ
 
Cụ già hàng xóm đung đưa võng, nheo nheo con mắt nhìn trời mưa, ngâm mấy câu Chinh phụ ngâm: "Thuở trời đất nổi cơn gió bụi/ khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên”. Trong tôi bất chợt cồn lên nỗi nhớ mẹ. Những hình ảnh về mẹ, về căn nhà nhỏ bé chốn quê cứ ùa vào tâm trí. Mưa to thế này, chắc mẹ lại quanh nhà tìm chỗ dột. Mẹ lại ngồi bên mái hiên nhìn mưa rơi mịt mù nhớ con rồi tính ngày tính tháng.
 
Ngày con còn bé, cứ mỗi trận mưa về, mẹ lại hối hả giục con mang xô, chậu, thùng rồi cả xoong nồi ra hứng dột. Mái tranh ẩm ướt lâu ngày mục nát, gặp trận mưa là dột tứ tung. Gió rít gào, mưa xối xả ngoài hiên... Con vô tư gấp những chiếc thuyền giấy bé bé xinh xinh thả xuống sân. Khoảnh sân lúc này đã là một mặt nước mênh mông. Con thuyền nhỏ tròng trành, tròng trành theo sóng nước. Một viên gạch nhỏ nhô lên cũng đủ làm nó chao đảo, nhưng nó vẫn lướt theo dòng về đến cuối bãi bờ.
 
Có những đêm khuya, gió mưa như những con chiến mã từ cách đồng sau làng thốc tới, chồm lên mái tranh. Căn nhà nhỏ như rung rinh. Mẹ cầm ngọn đèn dầu run bần bật trong gió rọi tìm chỗ dột. Mẹ căng tấm ni lông lên chỗ con nằm. Chỗ mẹ nước thi nhau nối dòng. Mưa gió bão bùng bủa vây khắp căn nhà trống hoác. Ngọn dầu tù mù không xua nổi nỗi buồn diệu vợi. Không ngủ được, mẹ mang đống quần áo ra vá lại đợi trời sáng. Biết bao đêm, mẹ nhìn ngọn dầu đếm mưa rơi, nén tiếng thở dài qua mưa giông.
 
Cũng có đêm, thấy trời loang loáng ném ánh chớp xuống đất, sấm đì đùng đằng xa, mẹ vội vã trở dậy vắt tàu lá cau từ thân cây sang chum nước, hứng một chút mát lành của trời đất. Trời vãi mưa rào rào trên sân gạch, lưng mẹ ướt đẫm. Mẹ lại cầm ngọn dầu soi quanh chuồng gà, ném cho con lợn bó rau. Thấy ánh sáng, con gà mái lục cục lục cục gọi đàn con đang rúc dưới ổ. Con gà trống chăm chăm nhìn ngọn đèn không chớp. Mẹ cứ cầm ngọn dầu soi hết nhà trên bếp dưới rồi mới trở lại giường. Mẹ thao thức tính ngày tính tháng chân ruộng mềm ruộng ải. Mai mẹ lại vác cuốc ra đồng.
 
Tháng 7, đêm khuya, chớp loang loáng rạch ngang trời. Sấm đì đùng xa xa rồi mưa rào rào nối trời với đất. Con như thấy con nước đã lên đến ngang trời. Con như thấy Ngưu Lang đã bồng con đứng bên cầu Ô Thước, thấy nàng Chức Nữ đang khóc ròng bên khung cửa. Nước mắt của nàng làm ngập lụt cả trần gian. Gặp nhau trong mừng mừng tủi tủi, gặp nhau trong khoảnh khắc giao hòa của trời và đất để rồi Ngưu Lang lại gạt nước mắt bồng con trở lại trần gian. Chức Nữ lại khóc ròng bên khung cửa hẹn mùa nước năm sau khi con nước đã lên đến ngang trời. Mẹ khẽ trở mình trên chiếc giường ọp ẹp trong đêm khuya. Ngoài kia, mưa vẫn đều đều kể chuyện Trời và Đất. Mẹ đã dắt con đi qua mùa hạ có mưa bão và nắng lửa. Con nước lên, con nước lại vơi đầy. Con đã lớn lên từ ruộng lúa bờ khoai, đi ra nơi thành phố.
 
Mưa vẫn rào rào trên phiến lá tươi non đập vào ô cửa kính. Con mở toang ô cửa mặc mưa theo gió vào nhà. Giờ này, hẳn con gà trống đã lên chuồng, con mái mơ đã lục cục lục cục gọi đàn con trong ổ. Mẹ lại ngồi bên hiên nhìn qua làn mưa mịt mù rồi tính ngày tính tháng ngóng đợi con về.
10:56 AM 27/03/2019